Chạm khẽ.
Nhẹ...
Nhẹ trôi.
Những cảm xúc trong...
Trong veo.
Khẽ thôi, vì nỗi đau vẫn còn say giấc nồng.
Những nỗi đau vô hình như vẫn hiện hữu, trừu tượng nhưng vẫn có thể chạm vào trong cơn mơ. Trong cơn mơ, Tôi khóc. Tôi chạy tất tả khắp nơi để tìm một hình bóng thân quen. Trong cơn mơ, tất cả vắng lặng. Tôi thấy mình nhỏ bé...
Tỉnh dậy, nước mắt đẫm gối. Tôi mệt nhoài như đã chạy thật nhanh. Tỉnh dậy, Tôi một mình, quanh đây chẳng còn ai. Tỉnh dậy, thế giới của Tôi là một thế giới nhỏ bé. Cái thế giới nhỏ đến mức chẳng mấy ai có thể lách người vào và tồn tại ở đó. Nếu có, cũng sớm rời đi...
Tôi cô đơn hay Tôi không biết phải tựa vào nơi nào? Tôi yếu đuối hay do chẳng thể khóc trên vai ai? Tôi đứng một mình và thấy mệt mỏi. Nhìn phía sau, có ai đứng sẵn ở đó không? Những cảm xúc đong đầy, chực trào ra theo giọt nước mắt. Tôi ngẩng mặt nhìn trời biếc xanh, tự nhủ mình không được khóc. Nước mắt chẳng thể nào xóa nhòa nỗi đau...
Khẽ thôi, vì bình yên dễ giật mình bỏ trốn.
Tôi tìm bình yên giữa đời thực ồn ào. Tôi tìm bình yên giữa vạn điều rối rắm. Tôi tìm bình yên nơi thế giới tối tăm...Và Tôi tìm thấy bình yên ở một nơi thật lạ. Tôi tìm thấy bình yên trong cơn mưa. Cơn mưa ồn ào hay thanh thản. Tôi tìm thấy bình yên nơi giọt nước đọng trên lá. Tôi tìm thấy bình yên nơi mưa cuốn trôi cát bụi của đời. Tôi tìm thấy bình yên nơi làn gió thoảng qua, để lại cái dư âm se lạnh bởi hơi mưa.
Tôi không thể định nghĩa được bình yên là gì. Càng không thể hiểu tại sao Tôi lại tìm thấy bình yên trong mưa... Tôi chỉ tự hỏi, ở nơi ấy , Tôi có tìm được bình yên của riêng mình?
Khẽ thôi, vì ảo mộng sẽ biến mất.
Những mộng ảo làm con người Tôi mụ mị. Những ảo tưởng về một ngày mai tươi mới, hay chỉ đơn thuần về một thế giới rộng hơn. Tôi mơ có thể mở tung cánh cửa đang khép chặt tâm hồn để đón tất cả. Mơ nhiều, nhiều lắm... Rồi tất cả chỉ là ảo mộng... Tôi vẫn một mình, phải không nhỉ ? Khẽ thôi, vì hạnh phúc không tồn tại lâu...
Tôi nắm hạnh phúc trong tay, như nắm một bụm cát. Cát len qua kẽ tay, vụt mất.Tôi nắm hạnh phúc trong tay, như nắm một ngụm nước. Nước không bao giờ chịu ở lại quá lâu.
Tôi nắm hạnh phúc trong tay, như nắm một dây bóng bay. Sẩy tay, bong bóng sẽ bay mất. Sẩy tay, Tôi chẳng còn gì ngoài tiếc nuối. Sẩy tay, Tôi sẽ mất tất cả.
Tôi nắm hạnh phúc trong tay, như nắm một khối không khí. Không khí hiện hữu nhưng Tôi không nhìn thấy. Không nhìn thấy, Tôi dễ dàng đánh mất. Không nhìn thấy, Tôi không biết phải trân trọng, giữ gìn bằng cách nào.
Hạnh phúc không tồn tại mãi.
Hạnh phúc chỉ có thể kết thúc bằng nỗi đau, của người này hoặc người khác, như hy vọng là bước đầu trên con đường dẫn đến thất vọng...
Phải không ấy ?
P/s : Tác giả của các entry trong blog này chỉ mang tính chất minh họa, nghĩa là hoàn toàn hư cấu và không có thật. Chỉ có các nhân vật là có thật mà thôi.
Kenny
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét