Anh vô tình anh chẳng hiểu cho em trong những đêm sầu đau
Giờ trách anh đâu phải để bắt đền nhưng tại vì em buồn
Vì hai đứa ta, hai cuộc đời như một
Chung một niềm sầu từ lứa tuổi hai mươi
Trong lúc vòng tay em chưa tròn ân ái
Nên nhiều đêm thức giấc em lo sợ đơn phương
Giờ trách anh đâu phải để bắt đền nhưng tại vì em buồn
Vì hai đứa ta, hai cuộc đời như một
Chung một niềm sầu từ lứa tuổi hai mươi
Trong lúc vòng tay em chưa tròn ân ái
Nên nhiều đêm thức giấc em lo sợ đơn phương
Thương nhau rồi em lại sợ khi xa em mất đi người yêu
Lòng ước mơ hoa pháo nở đỏ đường nhưng mộng lòng không trọn
Vì sao thế anh, chắc một mình anh hiểu
Anh thường bảo rằng tình cảnh dù chông gai
Em vẫn là em yêu muôn đời muôn kiếp
Nhưng làm thân gái lỡ yêu nên sợ thương đau
Con xin ân trên cho con lấy được người con yêu suốt đời
Cho người yêu con thương con thật nhiều như trầu yêu mến cau
Anh ơi hay chăng em đang khóc thầm vì đôi ta lỡ làng
Trên đường ăn năn xin anh hiểu rằng em chỉ yêu mình anh
Em cam chịu chấp nhận sự yêu anh trong trái ngang khổ đau
Phần số em Thượng Đế như an bài cho cuộc đời bé nhỏ
Vì sao thế anh, chắc một mình anh hiểu
Anh thường bảo rằng tình cảnh dù chông gai
Em vẫn là em yêu muôn đời muôn kiếp
Nhưng vì em bối rối nên tâm sự đêm nay
Và người biết ko ???Lòng ước mơ hoa pháo nở đỏ đường nhưng mộng lòng không trọn
Vì sao thế anh, chắc một mình anh hiểu
Anh thường bảo rằng tình cảnh dù chông gai
Em vẫn là em yêu muôn đời muôn kiếp
Nhưng làm thân gái lỡ yêu nên sợ thương đau
Con xin ân trên cho con lấy được người con yêu suốt đời
Cho người yêu con thương con thật nhiều như trầu yêu mến cau
Anh ơi hay chăng em đang khóc thầm vì đôi ta lỡ làng
Trên đường ăn năn xin anh hiểu rằng em chỉ yêu mình anh
Em cam chịu chấp nhận sự yêu anh trong trái ngang khổ đau
Phần số em Thượng Đế như an bài cho cuộc đời bé nhỏ
Vì sao thế anh, chắc một mình anh hiểu
Anh thường bảo rằng tình cảnh dù chông gai
Em vẫn là em yêu muôn đời muôn kiếp
Nhưng vì em bối rối nên tâm sự đêm nay
Tôi đã từng dán cái mác “tình đầu“ cho một thứ cảm giác vu vơ và mang hơi hướng tưởng tượng… tôi nghĩ rằng tôi đã “yêu“ thật nhiều một người tôi không hề quen biết…( có nghĩa là tưởng tượng ra 1 người để yêu đấy )
Và… tôi cho rằng không ai có thể làm trái tim tôi lỗi nhịp nữa… với ai tôi cũng hờ hững, tôi chưa từng thấy hối tiếc về điều này, có đôi khi còn mang chút tự hào về sự lạnh lùng, sắt đá của trái tim mình ..!
Tôi đã từng trăn trở cả trăm lần với chỉ một câu hỏi, rằng liệu trong số bao nhiêu người mang vẻ quan tâm tôi ấy, có ai thật lòng thương tôi, có ai sẽ nhớ, sẽ xót xa cho tôi không khi tôi bỗng nhiên biến mất trên thế gian này…
Tôi sống những cuối tuần cô đơn, với các buổi tối trống trải… tôi tìm vui trong những khi rong ruổi với bạn bè, say sưa quay cuồng trong các buổi party, hát hò …để rồi mệt mỏi, rã rời, …đôi khi chạnh lòng khi nhìn bạn bè vui vẻ bên một nửa của mình.
Tôi đã có lúc vội vàng và nông nổi, muốn thử tìm cho mình một “người yêu“ để đỡ buồn…để thử cảm giác “nhớ nhung“, “hạnh phúc“ là thế nào... để rồi tôi càng mù mờ và day dứt hơn về những khái niệm mơ hồ đó…
Tôi nóng tính và bướng bỉnh, tôi nghĩ sẽ chẳng bao giờ tôi thay đổi bản thân vì một ai đó… với tôi, chẳng có cảm giác của ai là quan trọng… tôi sống như tôi muốn, làm những việc tôi thấy thích… và, với tôi.. cũng chẳng có gì là cần…..và với cá tính đó....biết bao nhiu người đã khổ sở vì tôi....
Tôi nhếch môi cười khi thấy người ta nói với nhau : .."I love you forever" …tự nghĩ: hài hước quá... làm gì có gì là mãi mãi chứ ....
... Cho đến khi tôi gặp người....
Cuộc sống của tôi như đảo lộn…
Tôi mỉm cười khi nghĩ đến cái tình cảm trẻ con ngày trước, cười khúc khích trước sự vụng dại của mình…và tôi ngoan ngoãn xếp những ký ức không vui vào ngăn hộp Quá Khứ…
Tôi nghe trái tim tôi loạn nhịp khi ở bên người, khi nghe giọng người nói, tiếng người cười… không còn lạnh lùng, tôi muốn mình sống một cuộc sống có ý nghĩa hơn…
Tôi không còn vẩn vơ nghĩ đến lúc đột nhiên mình biến khỏi thế giới này nữa…vì tôi biết có một người luôn nhớ thương và quan tâm tôi….
Không còn những buổi tối lạnh lẽo, những cuối tuần tẻ nhạt… không còn cảm giác mệt mỏi, rã rời… thôi chạnh lòng…
Tôi lang thang dọc theo chiều sâu hun hút của Nỗi Nhớ thênh thang để cảm nhận vị ngọt ngào của Hạnh Phúc… thì ra, chỉ là đơn giản thế này thôi …
Dù chẳng là mãi mãi… nhưng tình yêu vẫn luôn luôn tuyệt vời, người nhỉ…và tôi cần tình yêu của người mang hơi ấm đến chở che con tim lạnh lẽo của tôi biết bao …
Và mặc dù trước người, tôi vẫn bướng bỉnh không chịu thừa nhận tình yêu của mình, vẫn nóng nảy và ưa hờn dỗi… nhưng thật đấy, người dạo chơi rong ruổi suốt ngày trong tâm trí tôi… thì làm thế nào tôi tránh nổi cơ chứ.. né chả kịp… Sao lại thế nhỉ?
P/s : Tác giả của các entry trong blog này chỉ mang tính chất minh họa, nghĩa là hoàn toàn hư cấu và không có thật. Chỉ có các nhân vật là có thật mà thôi.
Kenny
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét