Blog viết về những suy nghĩ,tâm trạng.Có thể là vui...có thể là buồn,giận dữ hoặc hạnh phúc.Tất cả chỉ xoay quanh 1 cuộc đời đầy sóng gió của Tôi .1 con người khắc khổ giữa 1 cuộc sống khắc nghiệt...luôn khép kín và bí ẩn.

Cuộc Sống Của Tôi [Là] Nợ Ai Đó Cả Thế Giới !

- Đời Tôi như đời sông, như cuộc sống hòa tan vào thời gian, luôn trôi đi và không ngừng đổi mới, mãi mãi biến chuyển nhưng muôn đời vẫn thế...

- Định mệnh Tôi cũng có thể chỉ là một dòng sông, đôi khi lờ lững trôi đi, đôi khi trong lòng dậy sóng. Định mệnh Tôi là một dòng sông phẳng lặng, nhiều khi Tôi không biết dòng sông sẽ trôi về đâu ? Như chưa bao giờ biết đâu là khởi đầu, Tôi cũng không biết đâu là điểm cuối cùng, vì cuộc đời vốn vô tận...

- Tôi như con chim cứ hót mãi trong bụi mận gai. Cạn kiệt máu trong tim mà tình yêu vẫn say ngủ. Thôi đừng tiếc! Chẳng bao giờ người là của riêng ta...

- Cuộc đời và định mệnh tôi luôn được gắn liền với hình ảnh một dòng sông,có thể khi đọc Blog này, bạn sẽ thấy được hình ảnh của một kẻ cô độc đáng thương, luôn lang thang đi tìm một thứ gọi là tình yêu, Nhưng... chẳng bao giờ hắn tìm được và sở hữu thứ ấy một cách trọn vẹn !

Thứ Ba, 8 tháng 3, 2011

Nhìn lại !

Cuộc đời cũng như 1 bản nhạc... Đôi khi cũng có những khoảng lặng... Trong khoảng lặng đó... Có một con người đang ngồi 1 mình... Nó đang nhìn lại quá khứ của nó... Nhìn lại con đường mà nó đã đi qua... Thật khó để dùng 1 từ gì để diễn tả được cái quá khứ của nó... Một quá khứ mà nó muốn quên đi... "



đã từng có những giây phút sống trong hạnh phúc và cũng từng có những giây phút sống trong đau khổ... Cuộc đời không phải luôn luôn là tốt đẹp, mà nó đầy rẫy những chông gai, cạm bẫy đón chờ nó... Nhưng nó không nghĩ vậy nó đã vào đời với con mắt quá lạc quan, tràn đầy những hoài bão... Nó nghĩ rồi mọi chuyện tốt đẹp sẽ đến với nó... Thế rồi nó vấp ngã...
Lần đầu nó vấp ngã... Nó nghĩ bình thường thôi, mọi chuyện rồi sẽ qua đi ấy mà... Không có gì là phải lo nghĩ cả... Nó vẫn cố gắng đi tiếp, vẫn lạc quan... Hy vọng vào tương lai... Lần thứ hai nó vấp ngã... Nó nghĩ rằng cuộc đời đã không êm đềm như nó mong đợi... Nó quá phức tạp so với những gì mà nó đã chuẩn bị cho cuộc đời của mình... Nó đã cố gắng gượng dậy, đối đầu với cuộc sống của nó... Nó nghĩ rồi nó sẽ chiến thắng cuộc đời...
Nhưng rồi lần thứ ba nó vấp ngã... Nó bắt đầu chán nản... Nó nghĩ rằng mình không thể đương đầu với cuộc sống nữa... Nó quá đơn độc... Quá yếu đuối... Rồi nó buông xuôi... Rồi đến lần thứ tư, lần thứ năm, rồi vô số lần khác... Nó không còn cảm thấy gì cả... Nó đã quen với vấp ngã rồi... Nó không quan tâm đến cuộc sống của nó nữa... Không còn động lực nào để nó vươn lên... Nó nghĩ nó sẽ ngồi mãi trong bóng đêm của cuộc đời nó... Cái cuộc đời mà nó nghĩ nó chẳng cần đến nữa...
Nhưng rồi một con người đã đến với cuộc đời nó... Cho nó thấy chút ánh sáng cuộc sống... Nếu trong con mắt nó... Những cuộc vui trước kia chỉ là để thoả mong muốn cá nhân thì giờ nó đã biết yêu thương một người thật sự... Nó nhận thấy trong con người của người nó yêu thương là một cái gì đó mạnh mẽ, cứng rắn, lạc quan, tràn đầy sức sống... Những thứ đã chinh phục nó ngay cái nhìn đâu tiên...
Nhưng có lẽ nó đã quá liều lĩnh... Nó quá vội vàng... Để rồivấp ngã... Cú ngã đã đưa nó vào bóng đêm thực sự... Nó khao khát kiếm tìm lại tình yêu mà nó đã đánh mất... Nó chờ mãi, chờ mãi... Nhưng rồi nó thất vọng hoàn toàn... Nó đã trở thành 1 con người hoàn toàn khác... Nó không còn tin vào ai nữa... Vùi đầu vào những cuộc vui vô bổ... Những mối quan hệ kiểu mì ăn liền...
1 năm trôi qua kể từ cái ngày kinh khủng đó... Nó ngồi một mình và suy nghĩ về những gì nó đã trải qua... Thật quá sức chịu đựng của nó... Nó đã đi quá xa, nó muốn làm lại tất cả, nó muốn trở thành một con người khác... Có lẽ sẽ không còn lạc quan, yêu đời như trước kia... Nhưng nó sẽ trở thành một con người tốt hơn nó thực tại... Nó cần 1 vòng tay, 1 con người mà nó có thể dựa vào mỗi khi nó buồn, nó đã tìm được con người đó... Nó mong sao vòng tay đó sẽ mãi bên nó... Sẽ không bao giờ rời xa nó... Sẽ không bao giờ làm nó thất vọng dù chỉ 1 lần...


P/s : Tác giả của các entry trong blog này chỉ mang tính chất minh họa, nghĩa là hoàn toàn hư cấu và không có thật. Chỉ có các nhân vật là có thật mà thôi.
Kenny

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

like me...